Hành Trình cuối Thu

Mùa Thu Trung Quốc có đẹp hay không, cuộc sống yên bình hay là náo nhiệt, mọi thứ trôi nhanh như một cơn gió và các diễn biến xảy ra trong đó nghe thật ly kỳ.

Mùa Thu Thiếu Nắng

Năm nay Thu đến muộn, Hà Nội mà tôi biết không còn được như xưa, giá lạnh đầu Đông cũng chưa thấy tới, nếu thiếu Thu thì Đông có buồn hay không. Trong không gian khép kín tránh nắng trú mưa, nhưng không thể nào đoán được ngoài trời nắng gió lẫn lộn ra sao. Than ôi! Công việc của tôi thì lại đầy rẫy đến ngập đầu, lần đầu tiên trong đời làm một người thiết kế lại bị đánh mất đi óc sáng tạo vốn có của mình. Lặng thinh trong từng khoảnh khắc, tôi quyết định đi xa vài ngày để tìm kiếm những điều chợt quên.

Hành Trình cuối Thu - Ảnh 1

Chốn Đây Liệu Có Mùa Thu

Điểm tôi đến là đất nước Trung Hoa rộng lớn, men theo bước chân của một lữ đoàn khách Việt tôi được dẫn tới địa phận của Thượng Hải hào hoa “Sáng đèn, tráng lệ, song hành cùng với những ngôi nhà chót vót”. Nhưng thật lạ, tại sao tôi không cảm thấy bị bất ngờ, phải chăng nó vẫn chỉ là một thành phố sầm uất và nghẹt thở. Cũng có lẽ, sở thích của tôi lại thiên về phong cảnh tự nhiên hơn.

Men theo dòng sông rộng lớn, đoàn chúng tôi dừng chân bên một chiếc cầu đá cổ, màn đêm vẫn phủ kín trên trời cao, ánh đèn vẫn sáng rực và lấp lánh. Nhưng… mọi thứ đã hoán đổi, từng ngôi nhà cao tầng trọc trời được thay bằng các kiến trúc mộc mạc từ gỗ. Nét mặt dần dần chuyển biến, đôi mắt nhăm nhăm ngắm nhìn từ xa, tôi lại lặng thinh trong nháy mắt, nhưng đó là cảm giác của sự đón nhận chứ không còn là lục lọi rà soát một điều đã quên.

Hành Trình cuối Thu - Ảnh 2

Sắc Thu Trên Nền Di Sản

Sau một đêm ngon giấc ở phố cổ Thượng Hải, đoàn tôi dậy sớm để tiến về Hàng Châu, lãnh địa của một vùng hồ lặng sóng. Gió sớm mai thật mát, cảnh sớm mai thật thoáng và trong lành, nơi tôi đứng là vị trí xấu nhất, bởi đứng ở chỗ xấu thì mới có thể ngắm hết được từng cảnh đẹp xung quanh. Nó không phải là một bức tranh sống động về màu sắc, nhưng lại ẩn chứa những nét đẹp thật yên bình, với bốn mùa tựu chung một cảnh.

“Buổi sáng mùa Xuân trên đê Tô

Chim Oanh rộn ràng trong bụi liễu

Nhìn xuống ao hoa cá thật nhiều

Trăng Thu trên hồ thật yên tĩnh

Nam Bình vang lên tiếng Chuông chiều

Hương Sen nhè nhẹ tại sân trong

Lôi Phong trong ánh sáng về chiều

Tuyết còn sót lại trên cầu gãy

Hai hòn núi nhỏ tựa vào mây

Ba Đàn nước phản ánh trăng chiếu

Cảnh đẹp Hồ Tây thật mỹ miều”.

Hàng Châu đẹp khiến tôi không thể rời bước, chỉ muốn đứng lại khư khư một chỗ để ngắm nhìn.

Hành Trình cuối Thu - Ảnh 3

Những ngày tìm Thu

Chỉ một chốc đã vài ngày trôi qua, bến đỗ tiếp theo là Tô Châu huyền bí, một thành phố nước, thủ phủ của những khu vườn. Nhưng tôi thấy thiếu, thiếu đi cái cảnh mùa Thu rộn ràng sắc vàng lá đỏ ở Trung Quốc. Phải chăng năm nay không có mùa Thu hay tấm áo choàng vàng đỏ đã trôi qua trước khi tôi tới.

Trước mắt tôi là một vùng sông nước, còn cảnh vật thì không có gì rộng cả. Nhưng khác lạ ở chỗ, tôi tản bộ trên từng con hẻm vắng bóng, tôi đi dạo trên từng con đường vắng âm, cảm nhận được nét thanh bình và yên tĩnh, đây chính là sự man mác nỗi buồn của mùa Thu nhưng tại sao sắc Thu lại không thấy.

Lúc này đang là đầu trưa, cả đoàn chúng tôi ngồi trong một quán cà phê nho nhỏ, nhìn cảnh sông nước êm đềm khiến nhịp sống trở nên chậm lại. Tiếng của họ thật khó nghe, nhưng âm sắc thanh điệu lại gần gũi, đó là giọng ca của người địa phương, là câu hát của dân bản địa.

15h là khoảng thời gian chúng tôi được biết thế nào là lênh đênh sông nước giữa lòng thành phố. Rồi lại được thả mình vào những khu vườn độc đáo một màu xanh. Nhưng dù nhìn xung quanh hay ngó nghiêng các hướng thì cảnh vật vẫn thật buồn và trầm lắng, dường như nó vẫn mang một âm hưởng của những khuôn viên cổ đại ngày xưa. Ánh sáng ban ngày lúc này cũng đã tắt, màn đêm lại bao chùm thống trị cả một phương, đoàn chúng tôi cùng nhau quây quần trong một bữa cơm thân mật.

Hành Trình cuối Thu - Ảnh 4

Lặng Lẽ Chào Thu

Tạm biệt Tô Châu chúng tôi tiến về trái tim của Trung Quốc, thành phố của những di sản hoàng kim, nền văn minh dựng lên từ xương máu. Một điểm đến nó cho tôi biết thế nào là vẻ đẹp sinh ra từ những vẻ đẹp.

Thời điểm chúng tôi tới ít người vắng khách, một đoạn thành cổ đã được trùng tu, phân đoạn thứ hai của Trường Thành Vạn Lý. Người ta ước tính một đứa trẻ lên ba nếu đi hết Trường Thành thì sẽ trở thành một cụ già ốm yếu nếu về tới đích. Chỉ cần đặt chân lên đây là đủ, hai bàn tay tôi đưa dần lên trán, đôi mắt nhiu mày từ từ khép lại, tầm nhìn của tôi đã xa hơn, cảnh vật trước mắt cũng rõ ràng hơn, tôi đếm được đoạn thành gồm 8 tháp canh, khung cảnh xung quanh lại khá thoáng đãng. Gió trên đây lúc mạnh lúc yếu, như một bản giao hưởng thính phòng của giới tự nhiên, tôi nhắm mắt lại để cảm nhận làn gió “Chúng giật ngang tai nhưng lại rít từng cơn”, nếu được đặt tên cho chúng thì tôi sẽ gọi chúng là “Phong Cuốn Trường Thành”.

Hành Trình cuối Thu - Ảnh 5

Lại một ngày nữa trôi qua, sáng hôm sau chúng tôi được dẫn vào ngôi nhà của những câu chuyện lịch sử. Nơi diễn ra cuộc chiến khốc liệt giữa hai triều đại Minh Thanh, nơi đăng quang của những bậc anh minh hoàng đế. Nhưng tôi lại bị thu hút bởi không gian ảm đạm và thanh vắng hơn là từng câu chuyện đang được nghe kể, mặt trời lặn sau Tử Cấm Thành là thế, người ta vào đây đánh mất tuổi thanh xuân là vậy. Tôi thương thay cho những phi tần cung nữ, rồi dạo bước qua từng gian phòng hưu quạnh, có thể khẩu vị của tôi là vậy, cảm thông sâu sắc với tình người.

Một ngày thong dong quanh khu vực tôi cảm thấy vẫn chưa đủ, ẩn giật xung quanh còn nhiều bí mật mà tôi cần khám phá. Đó là giây phút cuối trong một tuần đi xa, cũng là lúc chúng tôi chuẩn bị về nhà. Nhưng kỳ lạ ở chỗ, tôi vẫn chưa tìm lại được những gì đã quên, bới móc lại những gì đã mất, thay vào đó những điều mới lạ khiến ý tưởng sáng tạo của tôi phong phú hơn, không bị gò bó theo lối mòn logic. Phải chăng, chúng muốn ám chỉ cho tôi biết rằng, mở rộng cánh cửa đón nhận cái mới, hội nhập cái hay để đột phá hơn với những ý tưởng lớn lao.

Hành Trình cuối Thu - Ảnh 6

Cảnh vật mà điểm tôi đã đến trong chuyến hành trình lần này kể ra thì không xuể, nhưng những gì mà tôi chia sẻ lại có ý nghĩa quan trọng với tôi hơn. Nó là nút thắt của một sự trải nghiệm mới, nó là sợi dây để kết nối cho những gì tôi thiếu hụt. Có lẽ tôi chỉ thấy tiếc một điều, nếu được đến đây sớm hơn một chút, thì từng cảnh tượng rừng vàng lá đỏ sẽ giữ chân níu bước tôi hơn.

Hà Nội, ngày 21 tháng 11 – Đêm trở gió !

Hành Trình cuối Thu

Hành Trình cuối Thu
12 1 13 25 bài đánh giá
Địa chỉ liên hệ

CÔNG TY CỔ PHẦN DU LỊCH VIETSENSE

Trụ Sở Tại Hà Nội: Số 88 Xã Đàn – Quận Đống Đa – Hà Nội, Điện Thoại: (024)3972 8289 Fax: (024)39 728 298

Văn Phòng Tại TP Hồ Chí Minh:225/19 Nguyễn Đình Chiểu,Phường 5, Quận 3,Điện thoại:(028) 38181859/ 38329689, Fax: (028)38343289

Email: Info@vietsensetravel.com, Website: Todata.vn, Tổng đài: 1900 54 55 19

Giấy chứng nhận đăng ký kinh doanh số: 0104731205 do Sở kế hoạch và đầu tư TP Hà Nội cấp ngày 03/06/2010 Giấy phép lữ hành Quốc Tế số: 01-687/2014/TCDL-GP LHQT

CHẤP NHẬN THANH TOÁN

đối tác thanh toán các tour du lịchthong_bao_bo_cong_thuong

© 2019 Vietsense Travel Group
con minh le giang